Chuyện này mà hok “rédige un rapport” lại thì mai mốt bùn bùn hok có cái đọc nhảm nhảm, nhứt là tuổi càng già càng mau quên. Rapport có tựa là “Ngày thứ 7 đầu năm thảm thiết”…
Câu chuyện bắt đầu như sau:
Sáng thứ 7 mùng 10 Tết Con Mèo, ngày đầu tiên quánh dzấu giao dịch của 1 năm mới, có hẹn với Phillipe lúc 10 giờ. Tối hôm qua đi ngủ quên sạc pin điện thoại, sáng thứ 7 choàng tỉnh giấc mộng
:D lồm cồm bò dzậy thì điện thoại tắt ngúm, hèn chi hok báo thức, haizzz…. nhà thì cúp điện, giờ hẹn thì gần kề… T_T
Điện thoại hok mở lên được, nên hok biết địa chỉ của chỗ hẹn, cũng hok biết số điện thoại của him luôn T_T, nhớ mang máng là 69 hay 49 ở đường Thủ Khoa Huân hay Lưu Văn Lang gì đó, nói túm lại là ở gần chợ Bến Thành T_T, thôi thì đi kiếm 4 địa chỉ đó luôn chứ biết sao giờ, hix hix
Xuống dưới nhà thì cúp điện nên bấm cửa lên hok được, phải lôi chiếc xe qua cửa bên hông mới ra được khỏi nhà, chạy vèo vèo ra kiếm hok ra cái chỗ cần kiếm T_T hok biết làm sao, bấm điện thoại cầu cứu bạn Như, gọi 3 lần hok được, huhu… bạn Như chắc đang ngủ, huhu… trong đầu lóe lên bạn Hương - chắc bạn Hương hok biết Phillipe nhưng bạn Hương biết bạn Đạt, bạn Đạt chắc chắn biết số Phillipe, gọi bạn Hương cũng hok được luôn, ai cũng ngủ hết trơn, cuối tuần mà, huhu…
Hên quá, gọi lại lần nữa cho bạn Như, bạn Như chỉ đường xẹt qua, đúng là 69 Thủ Khoa Huân, haizzzzzz
Đến nơi thì partner của him mới nói là him bị “allergie” (dị ứng) sáng nay, nên phải đi bác sĩ, mà contact mình hok được nên khi mình đến thì delay lại đến 11 giờ. ek..
Vậy là mình qua quán cafe THE BOX kế bên định ngồi chờ, ai dzè quán nhỏ quá hok còn chỗ, nên gần đó trên Huyền Trân Công Chúa có cái press club, nên định lên đó ngồi chờ, vừa đâm xe vô bãi gửi xe thì ông giữ xe ghi số xong nói xin tiền trước, 3000 đồng. Hix, bi kịch nằm ở đây…. khi mà sáng nay đi hok có đem theo bóp, huhuhuhuhuhu…. Mình mới nói là quên đem bóp òi, để tui chạy ra rút tiền để trẻ tiền cafe luôn, hix hix (nói xạo đánh bài chuồn thôi, chứ thẻ đâu mà rút T_T)
Ra ngoài đường, bình tâm lại, mở cốp xe ra kiểm, vì nhớ cách đây vài ngày có đến mười ngàn tiền lẻ lẻ trong cốp xe lận, hôm nay mở ra chỉ còn 1 đồng xu 500. ek ek… Đúng là số truân chuyên…
Trong khi đó thì bi kịch thứ 2 sắp xuất hiện, đó là sáng nay vì đi gấp nên thay vì đổ xăng thì làm lơ, để lát đổ sau cũng được T_T nên bi giờ cây kim xăng nằm tuốt vạch đỏ T_T, bi kịch quá xá thể…
Bạn Lam gọi điện thoại Vtel rần rần, nhưng điện thoại đó khi ngủ để silent mà sáng quên chỉnh lại nên hok có hay, đến bạn Kim gọi, hix hix… 2 người đòi file, ek ek… số tui khổ quá mà…
Giờ sao đây, ở lại cũng hok đuợc, về nhà gửi file cũng hok được (nhà cúp điện) xe thì sắp hết xăng, tiền thì hok có T_T
Định gọi cho Bình Bát Bửu - nhà gần chỗ mình đứng nhứt nhứt mượn tiền, mà thấy vô duyên quá sáng sớm thứ 7, đầu năm chưa gặp, giờ phá giấc ngủ đi mượn tiền, haha… Tự thấy mình vô duyên quá, mà đằng nào cũng phải về nhà lấy cái máy theo, haizzzz
Đi ngoài đường mà hồi hộp, sợ hết xăng dọc đường, vừa đi vừa thả cho xe chạy trớn tà tà… T_T
Hên là về đến nhà được, chạy ra đổ xăng thì chiếc xe ục ục… cái đứng im cách cây xăng khoảng 4 căn nhà, haizzzzzzzzzzzzzz
Đổ xăng xong vác máy đi ra quán cafe gần nhà, wán này thấy ghê, nhưng chủ yếu là cần wifi thôi, nhào vô thì tiếp viên nói hôm nay wifi bị gì rồi hok vào được sáng giờ, ak ak… trở ra đi qua quán Trung Nguyên gần đó, ngồi gửi file cho bạn Lam, nhắn tin cho Phillipe đến trễ 30 phút nhaaaaaaa….
Xong, phù….. ụp máy xuống, cất vô giỏ, chạy ra SG lại…
Ngày thứ 7 thảm thiết nhất của đời tui
- Bù lại trưa nay gặp bạn ấy ^^
- Bù lại tối nay ăn 2 cây kem trà xanh ngon quá quá quá :p :p :p Cây thứ nhất là thuần trà xanh, đắng đắng…. ngon ngon… yummyyyy, cây thứ 2 là có 2 lớp, lớp ngoài là sữa béo béo, lớp trong là kem đá trà xanh và đậu đỏ, nhưng đặc biệt là lớp kem đá này có nhiều hạt nước đá nhỏ nhỏ, cắn rốp rốp đã ơi là đã… lần đầu tiên ăn kem kiểu này ngon thiệt đó ^_^ mai đi mua ăn nữa :p


C’est la vie, c’est l’agrent, c’est l’amour… c’est la búa-lua-xua
Share on Facebook - Chia sẻ bài này trên Facebook