Trước tiên phải càm ràm cái thằng Vietnam Airlines mới được, càm càm ràm ràm miết mà dịch vụ nó như sh*t vậy. Đầu tiên là book chuyến 1 giờ 30, rồi nó delay thành 3 giờ, rồi chờ gần đến 3 giờ nó báo delay thành 3 giờ 15. Coi coi có bực mình không, làm lên tới ĐL là chiều tối thui lui rồi. Mà lý do cũng rất ư là bực bội là “thay đổi kế hoạch bay” - kế hoạch con khỉ gì mà cứ thay đổi xoành xoạch xoành xoạch thế kia. Thật ra theo mình nghĩ là chẳng có thay đổi khỉ gió gì hết, chẳng qua chuyến 1 giờ 30 của nó không đủ lượng khách (cho mấy cha Vietnam Airlines có lời) nên nó gộp 2 chuyến 1 giờ 30 chung với 3 giờ thôi (mỗi ngày nó có 4 chuyến). Làm ăn gì mà sống nhăn àh. Nên mình sẽ quyết định khi về không đi Vietnam Airlines nữa, mà chuyển qua Mekong Air đi thử xem sao. [sẽ viết review về Mekong Air ở đây - đặt cục gạch sẵn]

[Tranh thủ show hình, show hàng]
Đó là hết phần càm ràm, tới phần kể chuyện. Đi Đà Lạt bằng máy bay công nhận sướng thật đó, ngồi chưa nghe hết 1 album nhạc là đã tới rồi, sung sướng gấp mấy lần ngồi xe Phương Trang cà rịch cà tang 6 - 7 tiếng đồng hồ, ưỡn a ưỡn ẹo qua mấy con đèo. Đi từ SG đến sân bay Liên Khương chỉ độ 40 phút thôi, nhưng đi từ sân bay Liên Khương và trung tâm Đà Lạt lại mất chừng ấy thời gian nữa, hix hix (hình như 30 km). Sân bay Liên Khương mới xây dựng lại, đẹp hơn ga quốc nội của Tân Sơn Nhất (sân bay gì mà nhìn cứ âm u, tối tối thấy ghê). Khi đến thì có thể mua vé xe bus sân bay về trung tâm với giá 40 nghìn đồng (cập nhật tháng 5/2011) bạn nhớ lấy cái card để ngày về nếu cần thì gọi xe bus sẽ đón bạn tại khách sạn luôn. Tuy nhiên cũng lưu ý 1 điều là khi bạn đi ra sân bay thì không phải xe chỉ đón 1 mình bạn, mà sẽ chạy vòng vèo mấy điểm, đủ đón khách khác, rồi mới đi ra sân bay, cho nên thời gian để làm chuyện này thì tốn vô ích quá, nên bạn có thể gọi xe taxi Thắng Lợi đi thẳng ra sân bay với giá 200.000 đồng (cập nhật 5/2011) nếu gọi Mai Linh là 300.000 nhé
xe Thắng Lợi thì gọi chiếc 7 chỗ đi cho thoải mái (7 hay 4 gì cũng bao tiền thôi ^_^)



[Sân bay Liên Khương]



[Nụ hoa mimosa - San hô núi]



Hết phần đi lại, đến phần đi dzạo. Nói chung mục đích lên Đà Lạt thì chỉ để “thở sạch - refresh lại” thôi, chứ nói là để đi dạo thì chả biết dạo đâu, đừng rủ tui vào vườn hoa thành phố - í ẹ, đừng rủ tui vào thác Cam Ly - ek ek…. Nói chung ai đi Đà lạt lần đầu tiên thì háo hức vào những nơi này, chứ đã vào rồi thì sẽ chả thấy gì là háo hức cả. Vì sản phẩm du lịch nghèo nàn, chỉ dùng mỗi nhan sắc cái thác để kinh doanh, mà nhan sắc thì càng ngày càng tiều tụy và chưa kể cái nhan sắc đó phụ thuộc nhiều vào ông trời. Năm nào mưa nhiều thì nhan sắc đó đẹp, mùa khô thì cằn cỗi như bà cô già…. Ngoài ra chả có gì sất, trừ cái màn cho thuê trang phục dân tộc đeo gùi hoa nhựa quấn cọng dây màu màu lên đầu, đứng trước nhà rông mini uốn éo chụp hình, hoặc như ở Thung Lũng Tình Yêu thì có trái tim sơn màu lòe loẹt khoét cái lỗ, hai anh chị chui vào nắm tay ngồi trên xích đu sơn trắng và đùng đưa chụp ảnh, cộng thêm vào là mấy chị bán hàng su-vơ-nia ngồi dọc 2 bên mà bán áo len khăn choàng…. Đó, toàn cảnh ngành du lịch Đà Lạt là vậy đó, phụ thuộc thiên nhiên, chủ quan khinh địch
(Tất nhiên là mình cũng đã từng vào và cũng từng bị “dzội ngược ra” với những màn hiếp dâm thiên nhiên như vậy mới có “tư liệu” kể chuyện mua vui ở đây nè)

[Pé Súp Lơ Mini, chưa dậy thì, còn teen
]
Đà Lạt cũng không còn lạnh như xưa, có thể chạy xe honda ban đêm mà không cần áo ấm, không như thời mình đi 1990, khăn áo quấn đầy người, ban đêm trời lạnh nói chuyện khói bay ra phì phò như hút thuốc, bước xuống mấy bậc thang gỗ đi xuống chợ uống sữa đậu nành mà lạnh teo leo nheo luôn (bây giờ là thang bê-tông). Một phần là do khí hậu nóng lên toàn cầu, một phần là do diện tích thông Đà lạt không còn rộng như xưa nữa, thay vào đó là nhà cao tầng đủ kiểu (Đà Lạt theo vết xe đổ của TP.HCM về quy hoạch đô thị, mỗi nhà xây mỗi kiểu, tự phát, ảnh hưởng đến mỹ quan của cả thành phố) Thử tưởng tượng như có 1 khu vực nào đó, quy hoạch kiến trúc Đà Lạt chỉ là nhà mái dốc, tường sơn toàn một màu trắng kem, và tất cả cửa sổ chỉ sơn 1 màu xanh da trời, và chỉ trồng 2 loại cây tầm cao là thông là phượng tím, cây tầm thấp thì mimosa, quần thể kiến trúc này nằm cheo leo trên 1 khu đồi, ái chà, chắc là nhìn từ xa tuyệt đẹp, hehe (cái này là mình liên tưởng từ kiến trúc của khu đảo Santorini của Hy Lạp chứ mình không có sáng tạo gì cả - héhé - bạn có thể Google từ Santorini để biết thêm về khu này)

Tất nhiên bạn không thể yêu cầu Đà Lạt mãi mãi y xì như 1 Đà Lạt trong ký ức của bạn, bạn không thể ích kỷ như thế, vì đó là kết quả (hay hậu quả) của phát triển (và nhất là ở các nước quản lý phát triển yếu kém như nước ta) và người dân nơi đây họ cũng cần và được hưởng lợi từ sự phát triển đó. Đối với bạn, một du khách 1 - 2 năm ghé qua vài ngày thì tiếc nuối, còn đối với dân bản địa thì họ hào hứng với sự đổi mới hàng ngày. Đó là 2 góc nhìn từ 2 “tuyến nhân vật” - vì thế đừng la toáng lên rằng Đà Lạt bây giờ xô bồ quá.

[Ơi…. sương khói lãng mạn quá đi… hump…. ngta đốt rác đó, thiệt tình, haizzzz]
Đà Lạt đang xây dựng Dalat Center 10 tầng nằm rất gần chợ Đà Lạt (khu C - chợ gà cũ), dự đoán khi khánh thành sẽ nằm một cục chần dần, có thể lấn át tất cả xung quanh (kể cả cái chợ Đà Lạt biểu tượng). Cái building này theo bản thiết kế công bố thì đẹp thật, nhưng nhìn chả khác gì 1 cái Vincom hay Diamond, chưa thấy gì đặc biệt biểu trưng cho Đà Lạt (kiểu như bạn đến thành phố biển Phukhet bạn sẽ thấy trung tâm mua sắm Jung Ceylon hoành tráng với hình dạng những chiếc thuyền buồm - rất hòa hợp với bối cảnh thành phố biển)

[Tấm ảnh tâm đắt nhứt nhứt - Hồ Than Thở chiều tà…. không hề photoshop nhe, chiều đẹp quá đi]
Nãy giờ không có khen ha, giờ có chuyện để khen nà
Kỳ này đi Đà lạt tâm đắc nhất là ăn ở quán Con Bò Mập và khách sạn Blue Moon. Con Bò Mập thì ngon lắm, với các món chế biến từ bò và bê, và đặc biệt là các loại xúc xích và patê tươi của chính quán làm ra. Món xúc xích bê và pate gà rất ngon, ăn kèm với salad bưởi khiến mình bây giờ còn thèm quá xá đi, món bò fillet nướng cũng ngon lắm lắm với sốt tiêu xanh, bò mềm mại thơm thơm, ăn kèm cùng khoai tây nướng với bacon và tỏi nguyên củ nướng, món này bán theo số gram mình ăn, tối thiểu là 300 gram thịt bò (giá cập nhật tháng 5/2011 là 65 nghìn cho 100 gram) nhưng chất lượng thì tuyệt vời. Theo như quản lý của quán giới thiệu thì bò là do nhà hàng nuôi được lai giữa bò Đà Lạt và bò nhập, và quán chỉ là bề nổi, phần tập 2 mà công ty đang làm là sản xuất xúc xích tươi phân phối toàn quốc (đang chờ cấp phép). Để coi sao, nhưng phải nói 1 lần nữa là xúc xích ngon ơi là ngon :p Bạn nào muốn mua về thì nhà hàng sẽ đóng hộp lạnh cho bạn xách về
tham khảo thêm ở conbomap.com nhé

[Con Bò Mập]

[Thịt tái để ăn lẩu bò, trong lẩu có nạm cũng ngon lắm đó, nhưng mà mình hok thích ở chỗ nó có mùi chao, huhu]

[Xúc xích bê, pate gan gà và salad bưởi, món này ngon ^_^ Duyệtttttttt]

[Fillet bò nướng sốt tiêu, ăn kèm khoai tây nướng và tỏi nướng]

Còn Blue moon thì dịch vụ OK, khung cảnh đẹp, tuy nhiên BBQ buffet buổi tối thì chất lượng kém quá (món ăn thì có khá nhiều món y chang buffet sáng KS cho khách ăn, các món như sò huyết nướng và nghêu hấp sả không tươi, tôm thì chỉ đem ra 1 lần, không fill up, nghèo nàn salad và rau củ trong khi thế mạnh ĐL là cái này…) Nhưng bên trong khách sạn có 1 khu vườn khá đẹp, vì thế phòng nào cũng có cửa sổ nhìn ra đẹp lung linh hết, và khách sạn có wifi miễn phí ^_^


[Một góc vườn của Blue Moon]

[BBQ buffet của Blue moon, chỉ có món cá ướp sả nướng, bò lá lốt và heo rừng nướng là ngon thôi]

[Nằm trong phòng nhìn ra trời lãng đãng]

[Ai uống sữa đậu nành không???]
Nói về ăn uống thì hình như Đà Lạt thiếu trầm trọng các quán ăn ngon, nếu lên mạng search hay người Đà Lạt giới thiệu thì sẽ ra 1 lô 1 lốc quán, nhưng nếu bạn ngồi thống kê lại thì 99% là những quán ăn bình dân, hàng quán tư nhân, kiểu như anh A mở quán bán rồi truyền lại cho con, hay chị B ngồi nhà rảnh quá nên mở quán C kiếm đồng ra đồng vào, rồi dân tình ăn thấy cũng được được, rồi đông lên từ từ…. và hầu như không có quán nào xuất phát điểm từ công ty, bài bản chuyên nghiệp nào cả (như quán Con Bò Mập mình nói ở trên)
Chính vì hầu hết các quán là kiểu kinh doanh tư nhân gia đình, nên cung cách phục vụ và chất lượng vệ sinh rất là trời ơi đất hỡi, con bé bưng bàn có thể vừa bưng tô và khuyến mãi thêm 1 ngón tay cái bám vào thành bát, hay chị bán hàng có thể ung dung vừa bóc thịt vừa đếm tiền rồi gãi đầu hay gãi gì đó thì có trời mới biết…

[Chiến sĩ cụt 1 tay, haizzzz…. chụp hình hok có tâm, haizzzz ]
Và hầu như các quán được nhiều người cho là nổi tiếng ở Đà Lạt thì mình chả thấy ngon (ngon mắt lẫn ngon miệng) tí nào cả. Cá nhân mình thì thấy có quán bún bò 52 Thi Sách là ổn về chất lượng món ăn, tuy nhiên phải vô tư lắm mới thấy bát bún bò ngon khi ăn xung quanh lũ ruồi bay nhặng xị, và mấy đôi đũa tre trông cứ ẩm ẩm như thế nào ấy (chắc do khí hậu Đà Lạt ẩm ẩm)

[Bún bò 52 Thi Sách, có vị được mình cho là ngon nhất trong mấy quán bún ở DL, nhưng đây cũng là bãi tập kết của ruồi]

[Nhà vườn lên đèn]



[Buổi sáng thanh tao đạm bạc…]
Hoặc như bạn mình dắt đi ăn quán bánh bèo số 4 nổi tiếng, mà có người cho là phải chờ mới có ăn thì mình thấy nó ghê ghê sao í, vì cái quán rất là tối âm u, công với mấy anh mấy chị ngồi lúp xúp chật như nêm, và ruồi thì bay qua bay lại như đi tuần, đó là khung cảnh, còn chất lượng thì có thể nói đó là bánh bèo dzở nhứt nhứt mà mình từng ăn. Thường thì bánh bèo nên ăn nóng, phải mới lấy trong nồi ra ăn mới ngon, còn bánh bèo này giống kiểu bánh bèo chén to to của Huế, ăn nguội, nhưng khí hậu Đà Lạt lành lạnh, ăn đĩa bánh bèo lạnh tanh vào, cộng với cảm quan về chén bát, cùng bà bán hàng làm mình chả thấy có gì ngon 1 tí tẹo nào cả.


[Bánh bèo dở nhất VN là đây]

[Hoa đồng tiền]
Hoặc như tiệm bánh Liên Hoa là tiệm bánh top của Đà Lạt, nhưng chất lượng thì tầm thường quá, mình nghĩ không phải là họ không biết làm bánh ngon, mà vì nguyên liệu họ không chọn loại ngon. Ví như mousse hay cheese cake của họ giá chỉ 27 nghìn 1 slice thì làm sao được làm từ nguyên liệu ngon được, đó là vấn đề.

[Đồi Cù giờ là của nhà giàu, hix hix, tuy nhiên cũng nhờ thành sân golf mà DL mới còn 1 chỗ đẹp như thế này]
Còn vài chỗ nữa, nhưng nói nữa rủi có dân Đà Lạt quá khích vào đây, chắc chọi đá mình lỗ đầu quá… Nói túm lại, không phải Đà Lạt không có những quán “pro” tuy nhiên giá thì trên trời như nhà hàng Nam Phan trên Trần Hưng Đạo thì khỏi phải luận bàn, mình không phải là đối tượng của nó
hehe…
Cái mình nói là mô hình kiểu như Con Bò Mập (sao nhắc lại cái tên này hoài àh nghen), nhà hàng Thanh Thủy bờ hồ… Nghĩa là 1 nhà hàng lịch sự, giá cả chấp nhận được, thức ăn ngon và phục vụ chuyên nghiệp. Àh mình thấy có 1 nhà hàng sushi ngay vòng xoay Phan Đình Phùng, mà đi qua đi lại không bao giờ thấy có khách, nên không dám vào thử

[Biệt thự khu cadasa, quán càphê “Violet ngày thứ 4″ - tên quán cũng là tên của 1 truyện ngắn kể về anh thương binh yêu thầm cô ca sĩ, cũng cảm động, bạn nào yêu văn chương tìm đọc nhé ;-)]
Có lẽ market size của Đà Lạt nhỏ quá, nên các đại gia ẩm thực Sài Gòn chưa để mắt tới, mà xét cho cùng thì Đà Lạt chỉ thuần về du lịch, mà du lịch thì theo mùa, tội tình gì đầu tư rồi làm 4 tháng mệt nghỉ (3 tháng hè + 1 tháng cuối năm), nằm chơi 8 tháng còn lại…. Trong khi đầu tư các thị trường Đà Nẵng hay Hà Nội thì ngoài khách du lịch còn có khách công tác, và ngay cả khách địa phương khá lớn.


[Sân bay Liên Khương]
Trong chuyến đi này thì tình cờ trùng với dịp PT promote CD mới tại nhà sách PNC (CD do PNC phát hành) nên được xem PT diễn trong trời Đà Lạt thật là sung sướng, thật là máu lửa. Hình như lâu lắm rồi mới xem PT hát live đó, mà tội nghiệp ghê hỏi bả mệt không thì bả kiu không mệt mà đói bụng quá
vậy mà còn ráng hát thêm 5 - 6 bài nữa mới chịu về

[Air Mekong có phục vụ ăn nhẹ và thức uống tại sảnh chờ]
Àh, trong chuyến đi này, thì chuyện ăn gà nướng giữa rừng thông cũng là 1 kỷ niệm đáng nhớ ^_^ Vì ăn gà H’mông nướng dưới thung lũng toàn là thông thì thật là lãng mạn và nên thơ. Số là trên đường đi Suối Vàng và Thủy Điện Akaret về thì thấy ngta bán gà nướng và cơm lam nhiều quá, nên lựa 1 quán đẹp nhất vô ăn thử. Đó là cái quán nằm dưới thung lũng thông, còn mấy quán kia thì nằm “trên bờ” mà xấu xấu không hà, không có chăm chút quán xá gì hết. Còn quán này thấy mấy bộ bàn ghế gỗ sơn trắng là thích roài,
(chuộng bề ngoài ghê) heh. Xong cái hỏi giá tiền, rồi nằm phè ra 1 xíu thì có gà đem ra cho ăn. Công nhận thấy con người ác thiệt; Chuyện kể rằng có gia đình gà H’mông sống trong khu vườn nọ, tự nhiên 1 ngày đẹp trời có thằng ác độc kia đến, nói gì với bà chủ, chỉ ngay con gà, bà chỉ liền bắt nó đem đi trụng nước sôi, cắt cổ, vặt lông,gia đình gà li tán, vợ mất chồng, con mất bố… Ôi, thằng ác độc đó là tui đó, huhu. Nhưng mà công nhận thịt nó ngon thiệt, thứ lỗi nhé gà ơi…. Ai mún biết gà H’mông là con gì thì ra siêu thị Coop mart hay Maximark sẽ thấy con gà đen thui, da đen, xương đen nằm khỏa thân trong túi hút chân không là nó đó nha. Nói chung gà ngon, chị này ướp cũng ngon, nhưng cơm lam thì không ngon lắm (nhưng không dở, bình thường thôi)
Lúc chị này bưng đồ ăn ra, tự nhiên tui liên tưởng đến mấy cảnh phim kinh dị Thái Lan, ăn xong cái nằm xài lai mê man, bất tỉnh nhân sự, chị ấy huýt sáo, đồng bọn chạy đến trói tay trói chân, cướp xe, xong quăng tui nằm vật vạ giữa thung lũng, rồi cướp đi đời trong trắng của tui. Haha…. Sợ quá, sợ quá…. (Coi phim nhiều bị nhiễm thiệt, nhưng mà thiệt tình thì lúc đó cũng có nghĩ đến chuyện này, ai biết được, ta nói thời buổi này cái gì cũng xảy ra được hết áh)

[Lòng gà H’mong xào pó xôi ]

[Gà Hmong nướng]



[Tác phẩm trút cơm lam ra đĩa của mình, haha, thật là liên tưởng, liên tưởng]
Entry liên quan: Đà Lạt 2008
Share on Facebook - Chia sẻ bài này trên Facebook